PHẠM TOÀN THẮNG
Ca sĩ
Phạm Toàn Thắng là một trong những gương mặt hiếm hoi của âm nhạc Việt Nam đi con đường chậm rãi, bền bỉ và lặng lẽ, nhưng để lại dấu ấn sâu đậm qua từng giai điệu. Anh được công chúng biết đến từ rất sớm với ca khúc Cô bé mùa đông – sáng tác khi còn là một học sinh, và nhanh chóng trở thành hiện tượng của thị trường nhạc Việt những năm 2000. Thế nhưng, thay vì bước thẳng vào ánh đèn sân khấu, Phạm Toàn Thắng đã chọn lùi lại, dành cho mình một khoảng lặng cần thiết để sống, học và quan sát đời sống bằng sự điềm tĩnh hiếm có.
Âm nhạc của Phạm Toàn Thắng chậm rãi mở ra những không gian cảm xúc đi từ sự mong manh, vụn vỡ, đến hy vọng và những chuyển động tinh tế trong nội tâm con người. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh trở lại với vai trò nhạc sĩ qua Uống trà tại Bài hát Việt – một ca khúc như lời chào nhẹ nhàng nhưng đầy bản lĩnh, đánh dấu sự trưởng thành trong tư duy sáng tác. Từ đó, hàng loạt tác phẩm như Lạc, Dấu mưa, Bốn chữ lắm, Tháng tư là lời nói dối của em… đã trở thành một phần ký ức âm nhạc của nhiều thế hệ khán giả.
Điều đặc biệt ở Phạm Toàn Thắng là khả năng “chờ đợi” – chờ bài hát gặp đúng ca sĩ, chờ cảm xúc đủ chín để cất lời. Anh tin rằng mỗi ca khúc đều có số phận riêng, và nhiệm vụ của người viết là lắng nghe, chứ không vội vàng. Chính sự điềm đạm đó đã giúp anh được ghi nhận không chỉ bởi công chúng, mà còn bởi giới chuyên môn, với nhiều giải thưởng uy tín, trong đó có Giải Âm nhạc Cống hiến.
Tại La Musica, Phạm Toàn Thắng xuất hiện như một mạch ngầm cảm xúc, sâu sắc để người nghe dừng lại và nhận ra mình đang thực sự ở trong khoảnh khắc ấy.